Dưới đây là bài dịch và nhận xét của bài viết We Should All Talk to Strangers
của Angelina Hazzouri.
Ý nghĩa chính
Bài viết gửi gắm nhiều thông điệp ý nghĩa về việc kết nối với người lạ và nhìn nhận con người:
• Mọi người thân quen đều từng là người xa lạ: Tác giả nhấn mạnh rằng tất cả những người quan trọng trong đời ta – bạn bè thân thiết, người yêu, đồng nghiệp gần gũi – cũng đều bắt đầu từ chỗ xa lạ. Cô kể rằng những người bạn tốt nhất của cô trước đây cô thậm chí chưa từng biết tên, và ngược lại có những người từng rất gần gũi giờ lại trở thành xa lạ. Thông điệp này nhắc nhở rằng mọi mối quan hệ đều khởi đầu bằng sự dám mở lời với một người xa lạ.
• Dám mở lòng đem lại trải nghiệm quý giá: Thông qua câu chuyện cá nhân, tác giả cho thấy việc can đảm bắt chuyện với người lạ có thể đem đến những trải nghiệm bất ngờ và ý nghĩa. Cô hồi tưởng những lần mình bắt chuyện với người lạ trong quá khứ – như một ca sĩ opera trên tàu, một cô bạn mùa hè, những người bạn tình cờ ở bữa tiệc – và tất cả những cuộc gặp gỡ đó đã mang đến cơ hội, tình bạn mới và thay đổi tích cực trong cuộc sống cô. Cuộc trò chuyện 3 tiếng đồng hồ với “chàng Đọc Sách Vỉa Hè” trong bài này tuy không dẫn đến tình yêu, nhưng cũng đủ khiến cô vui vẻ và khôi phục niềm tin vào lòng tốt của con người.
• Niềm tin vào sự kết nối và tính nhân văn: Trải nghiệm này giúp tác giả nhận ra rằng mình có điểm chung với mọi người mà cô gặp, dù ban đầu họ chỉ là người dưng. Cô cảm nhận sâu sắc triết lý “mọi chuyện xảy ra đều có lý do” – chính vì quán ăn đầu tiên xếp hàng quá đông nên cô mới đi nơi khác và gặp được anh chàng kia. Bài viết truyền tải một nhận thức tích cực rằng khi chúng ta cởi mở kết nối, chúng ta sẽ thấy thế giới ấm áp và “con người” hơn. Thậm chí, thông điệp “We have things in common with every person we meet” (Chúng ta có điểm chung với mỗi người ta gặp) còn cổ vũ người đọc nhìn nhận những người xa lạ xung quanh một cách bao dung và gần gũi hơn.
Thiên Toán, 16/03/2025
Tối thứ Ba, tôi lao ra khỏi chỗ làm lúc 6:27 chiều, biết mình có 33 phút để đến nhà sách trước khi họ đóng cửa. Cuốn sách họ đặt giúp tôi, Brat của Gabriel Smith — (đừng nhầm với BRAT của Charli XCX) — đã về tới, và tôi muốn lấy nó ngay để có thể bắt đầu đọc trong đêm đó. Tôi kịp đến hiệu sách Three Lives ở West Village, gần như hụt hơi, vừa đúng lúc được Troy đón vào và Marlowe ở quầy trao cho tôi cuốn sách. Tôi đã lui tới tiệm sách này từ năm 2018, hồi còn thực tập. Đây là một trong những nơi tôi yêu thích nhất ở New York, và đội ngũ nhân viên thân thiện ở đây – những người ban đầu hoàn toàn xa lạ với tôi – giờ đã thành những gương mặt quen thuộc.
Biết đây là đêm cuối tôi ở lại thành phố trong vài ngày (cuối tuần này tôi có tiệc họp mặt gia đình lớn ở Pennsylvania), tôi quyết định tự thưởng cho mình một bữa tối ở ngoài, bỏ qua món “thập cẩm” tùy tiện nào đó có thể chế ra từ những thứ còn sót lại trong tủ lạnh tuần này. Cầm cuốn sách mới trong tay, tôi bước tới quán THISBOWL ở khu NoHo, kỳ vọng sẽ chỉ phải xếp hàng một chút (đúng là mơ mộng). Nhưng tôi liền chạm trán những ánh mắt phán xét từ hàng dài hơn hai chục khách hàng KITH, người mẫu Instagram, và fan của Nolita Dirtbag. Né khỏi cảnh phải đợi 40 phút chỉ để lấy một tô đồ ăn giá $20, tôi tiếp tục đi và tạt qua xem thời gian chờ ở Thai Diner, một quán ruột của tôi. Khi thấy tình hình cũng tương tự, tôi chuyển sang lựa chọn kinh điển của tôi cho mùa hè: ăn tối ngoài trời ở Café Select.
“Tôi ngồi bàn đó được không?” tôi hỏi anh phụ trách chỗ ngồi, tay chỉ vào chiếc bàn ngoài trời trước cửa sổ, phía ngoài cùng bên phải. Kỳ lạ là lần nào tôi đến, bàn này cũng có sẵn. Không cần nhìn thực đơn, tôi gọi một đĩa salad rau xanh với thịt gà kèm một ly sauvignon blanc. Có lẽ đó cũng chính là món tôi đã gọi lần gần nhất ngồi ở bàn này vào mùa hè năm ngoái và cả mùa hè trước nữa. Đúng là thói quen khó bỏ.
Khi chờ ly rượu mang ra, tôi chợt có cảm giác déjà vu lạ thường và nhớ lại lần mình dùng bữa ở đây với người yêu cũ. Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện hôm đó và tự hỏi tại sao rất nhiều cảm xúc của tôi khi ấy về tình bạn, công việc và New York đến giờ vẫn không thay đổi — dù tốt hơn hay tệ hơn — như một lời nhắc nhở rằng có những điều trong đời tôi luôn ổn định, nhưng đồng thời cũng khiến tôi suy ngẫm về những thứ đã đổi thay nhiều ra sao. Một người từng là kẻ xa lạ với tôi đã trở thành một phần quan trọng trong thế giới của tôi, để rồi giờ đây lại thành người xa lạ lần nữa. Tôi chợt nghĩ đến lời bài hát của Ethel Cain: “Đừng nói chuyện với người lạ kẻo bạn sẽ yêu mất đấy.”
Từ lâu tôi đã bị cuốn hút bởi ý tưởng rằng mỗi người trong cuộc đời mình từng có lúc là người xa lạ. Những người tôi xem là bạn thân nhất thì đã có thời điểm họ là những người tôi chưa hề gặp gỡ. Khi tôi còn nhỏ, tôi thậm chí chưa từng nghe đến tên của những người mà bây giờ ngày nào tôi cũng chuyện trò — những người tôi mời đến nhà ăn tối, gửi cho họ những dòng tweet hài hước, khóc cùng họ và nói “tôi yêu bạn” với họ. Ngược lại, một số người mà trước đây tôi thường mời đến nhà ăn tối, gửi tweet buồn cười, khóc cùng và từng nói “tôi yêu bạn” giờ lại thành người xa lạ.
Ly sauvignon blanc của tôi được mang ra bàn. Tôi mở cuốn sách mới tinh của mình ra (vì cuốn trước vừa đọc xong), rồi tựa lưng vào ghế băng gỗ, vắt chéo chân phải lên chân trái. Đôi bốt đen của tôi trầy xước, lấm bẩn và cần được đem đi “spa” phục hồi da, nhưng tôi đi chúng hằng ngày nên chẳng nỡ xa chúng dù chỉ một hôm. Tôi ngước lên khỏi trang sách và để ý thấy một anh chàng trạc tuổi tôi cũng đang làm y như vậy ở chiếc bàn bên kia lề đường — anh ta vừa nhâm nhi rượu vừa đọc một cuốn sách có vẻ cũng mới đối với anh. Chúng tôi chạm mắt nhau và tôi ngượng ngùng nhìn ngay trở lại trang sách trước mặt.
Đọc được vài trang đầu của Brat, tôi không thể không nhận thấy chàng Đọc Sách Vỉa Hè cứ liếc nhìn mình. Tôi cũng nhìn anh một giây, rồi liền rút điện thoại ra nhắn cho đám bạn về Tình Hình Hiện Tại.
Tôi: kiểu giờ tôi có nên nói chuyện với anh ấy không haha
Emily: CHO ANH TA SỐ ĐIỆN THOẠI ĐI!
Emily: HOẶC
Emily: đưa số cậu cho phục vụ đưa cho anh ấy
Tôi: phục vụ bàn là nam, tớ không chắc anh ta có chịu hợp tác không nữa
Jack: sang ngồi chung bàn với anh ta đi
Tôi: tớ đâu có GAN LÀM CHUYỆN ĐÓ, TRỜI ƠI
Jack: chịu thôi
Jack: Mùa hè mà, cứ tấn công đi
Tôi phải ngồi đắn đo một lúc về chuyện này.
Tôi ngồi đó một hồi cố gắng đọc sách nhưng trong đầu cứ vẩn vơ nghĩ về cái ý niệm “người xa lạ”. Tôi tưởng tượng vài tình huống khác nhau xem chuyện gì sẽ xảy ra nếu bằng cách nào đó tôi bắt chuyện với chàng Đọc Sách Vỉa Hè. Liệu tôi có hối tiếc không nếu tôi không nói chuyện với anh ta và rồi không bao giờ thấy anh ta nữa? Tôi cũng nhớ lại những người xa lạ mà trước đây tôi từng bắt chuyện và rốt cuộc họ đã làm thay đổi cuộc đời tôi — như anh chàng ca sĩ opera tôi gặp trên chuyến tàu từ Milan đến Crema, người không nói tiếng Anh nhưng đã thách thức tôi trò chuyện với anh hoàn toàn bằng tiếng Ý, giúp tôi chứng minh được với bản thân rằng mình thực sự biết nói tiếng Ý (hồi đó — giờ thì quên rồi); rồi cô gái tôi gặp khi làm mùa hè năm 2014 ở một thị trấn biển nơi tôi chưa quen ai, cô ấy sau đó đã thành người bạn tri kỷ; rồi những cô bạn tôi gặp tại bữa tiệc “Perfectly Imperfect” ở Baby’s All Right năm 2022 sau khi mấy người bạn tôi bỏ về trước, cuộc gặp đó cuối cùng đã mở lối cho tôi bước vào thế giới của giới trẻ khu downtown New York; và cả những vị khách “+1 của +1” mà tôi gặp ở chính các buổi tiệc do tôi tổ chức, về sau lại trở thành khách mời thân thiết của tôi.
Khi đĩa salad được dọn ra, lúc tôi đang xắt miếng gà nướng thì chàng Đọc Sách Vỉa Hè vẫn nhìn tôi. Thấy anh gọi thêm một ly spritz, tôi cũng gọi thêm một ly rượu. Trò này hai người đều chơi được nhé. Tôi nhắn tin cho Emily.
Tôi: tớ vừa đầu tư thêm $12 mua rượu để nuôi cái tình huống căng thẳng này rồi
Emily: ok sếp, giờ tụi mình tính sao?
Tôi bật cười thành tiếng. Mốt mới: gọi bạn bè là “sếp”.
Chàng Đọc Sách Vỉa Hè thấy tôi vừa cười vừa nhìn điện thoại thì mỉm cười. Đang hơi ngà ngà sau hơn một ly rượu (tôi vốn dễ say), tôi mỉm cười đáp lại và ra hiệu mời anh sang ngồi cùng. “Tôi hả?” anh nhép miệng, tay chỉ vào mình trong khi đứng dậy rời bàn. “Anh có muốn ngồi với tôi không?” tôi cất tiếng hỏi. Anh bê ly spritz và cuốn sách của mình sang bàn tôi và dặn phục vụ gộp chung hóa đơn. Anh giới thiệu tên mình (nhưng tôi vẫn sẽ gọi anh là chàng Đọc Sách Vỉa Hè nhé) và tôi nghe giọng anh có vẻ là người Ý. “Anh đến từ đâu vậy?” tôi hỏi. “Rome,” anh đáp. “Hồi trước tôi từng nói được tiếng Ý đấy,” tôi lẩm bẩm một mình, chợt nghĩ về anh chàng ca sĩ opera trên tàu năm nào. Hy vọng ông ấy vẫn khỏe.
Chúng tôi ngồi đó trò chuyện suốt 3 tiếng đồng hồ. Cảm giác cứ như một buổi hẹn hò, nhưng thật ra không phải vậy. Tôi không nghĩ giữa hai chúng tôi có kết nối lãng mạn, nhưng chắc chắn chúng tôi đã có một kiểu kết nối “tám chuyện bên lề đường vào một đêm thứ Ba tình cờ suốt 3 tiếng liền”. Anh kể tôi nghe về gia đình anh, về tuổi thơ ở Rome, về môn chèo thuyền buồm, về chuyện làm tài chính và ghét cay ghét đắng công việc của mình, về việc người Mỹ ăn tối quá sớm và Caffe Reggio thì dở tệ. (Thật ra đâu đến nỗi.) Tôi bảo anh nghỉ quách việc tài chính đi, thì anh nói anh cần việc đó để giữ visa, trừ phi tôi muốn cưới anh để anh lấy thẻ xanh. Tôi bảo sẽ nghĩ thêm về chuyện đó. Anh nói anh biết cách đặt chỗ ở Roscioli. Tôi bảo vậy thì tôi càng phải cân nhắc nghiêm túc rồi. Chúng tôi định gọi thêm đồ uống nhưng cuối cùng quyết định rằng trò chuyện 3 tiếng đồng hồ vậy là quá đủ cho một đêm rồi.
Đã 11 giờ đêm và tôi phải về nhà đi ngủ vì tôi là người Mỹ.
Đã 11 giờ đêm và anh ấy phải về nhà nấu bữa tối vì anh ấy là người Ý.
Anh viết tên và số điện thoại của mình lên tấm bưu thiếp của quán Café Select rồi vẽ thêm một mặt cười, bởi đó chính là hình xăm của anh. Tôi vừa đi bộ về nhà vừa lâng lâng, không phải vì tôi cảm nắng (tôi không hề), mà vì tôi cảm thấy niềm tin vào lòng tốt của con người được khôi phục. Tôi được nhắc nhở rằng chúng ta có điểm chung với mọi người mà ta gặp. Tôi cũng được nhắc nhở rằng mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó; nếu hàng chờ ở quán THISBOWL khi nãy không kéo dài hơn 40 người, thì tôi đã chẳng có được cuộc chuyện trò tuyệt vời với chàng Đọc Sách Vỉa Hè — người mà có lẽ tôi sẽ không bao giờ gặp lại, trừ phi anh ấy mời tôi tới Roscioli và rồi hai đứa sẽ phải kết hôn luôn sau đó.
Tôi sẽ nói chuyện với người lạ nhiều hơn.* Tôi sẽ bắt đầu nhiều cuộc trò chuyện trực tiếp ngoài đời hơn. Tôi sẽ tiếp tục mang sách ra đọc ở nơi công cộng thay vì đọc trên màn hình, với hy vọng điều đó khiến tôi trông dễ gần hơn. Tôi sẽ tiếp tục đi ăn một mình, vì đó là cách tôi khởi đầu trang Substack của mình và cũng đã gần một năm trôi qua, việc này đã làm cuộc sống tôi trở nên tốt đẹp hơn. (!!!!!)
HÃY NÓI CHUYỆN VỚI NGƯỜI LẠ!
*Tôi không khuyên bạn bắt chuyện với người lạ trên máy bay. Trừ khi bạn thực sự cảm thấy cuộc trò chuyện đó vô cùng cần thiết, có thể làm thay đổi cuộc đời và chắc chắn là đối phương cũng sẵn lòng hưởng ứng, còn không thì làm vậy khá là phiền. Và mẹ ơi, con biết mẹ sẽ đọc những dòng này và mẹ với con không cùng quan điểm, nhưng làm ơn đừng nói chuyện với người lạ trên máy bay nữa nhé.